bảo tàng ấn độ
Tại các bảo tồn đã hình thành phòng giáo dục, giáo dục - Công chúng; hay Tuyên truyền- GD hoặc có bộ phận, cán bộ chuyên trách về công việc GD. Cùng với đó là việc tổ chức các hoạt động dành cho công chúng mang tính GD như công ty các hđ ảnh hưởng, trải nghiệm cho các đối tượng (chủ yếu là học trò) duyệt mô hình phòng Khám phá (bảo tồn Dân tộc học VN, bảo tồn Phụ nữ Việt Nam, bảo tồn Mỹ thuật Việt Nam, bảo tàng Hồ Chí Minh…).
Các chương trình giáo dục được ngoại hình cho từng đối tượng biệt lập như người lớn, trẻ em, bạn trẻ, sinh viên, thân phụ, cố lão, nhóm gđ, nhóm người thiệt thòi (khiếm thính, mù, dị tật...) loại hình của các hoạt động giáo dục cũng rất đa dạng: Các chương trình tham quan theo chủ đề, triển lãm chuyên đề, các lớp học ngắn hạn, lớp học tăng, các cuộc thi, các trò chơi tập thể, doanh nghiệp các sự kiện văn hóa- nghệ thuật… . Phương châm của các chương trình hđ trong bảo tồn là quyến rũ, bổ ích, niềm vui và sáng tạo.
Và rốt cục, công việc giáo dục của bảo tồn có đạt được ý nghĩa hay không, chẳng thể không nói đến vai trò của các cán bộ GD, để thực sự là cầu nối giữa bảo tồn và công chúng, các cán bộ GD cần tự trau dồi và tăng năng lực. Họ cần được đào tạo để trở thành giỏi hơn, làm việc có tính sư phạm hơn để có thể tổ chức được những chương trình giáo dục hợp với từng đối tượng công chúng khác nhau, bởi giáo dục của bảo tồn không hề chỉ là giáo dục trẻ mỏ dù rằng trẻ nít có thể là lượng khách tham quan chính của bảo tàng.
Để thực hành tốt chức năng GD, nhằm phát huy tốt bên cạnh đó vai trò của bảo tàng trong đời sống tầng lớp, để bảo tồn thật sự quyến rũ, cuốn càng ngày càng đông hơn khách tham quan, các bảo tồn cần không ngừng cách tân, nhiều hóa các hoạt động, hướng tới đích phục vụ công chúng một cách tốt nhất. Bởi tính giáo dục không chỉ thuộc về những người làm công tác giáo dục. Để tạo được môi trường tốt cho khách tham quan, học tập, các trưng bày của bảo tàng phải quyến rũ và có tính giáo dục, gắn với nhu cầu của tầng lớp hiện đại, nhu cầu của công chúng. thông báo về cuộc trưng bày phải được chuyển tới công chúng trước khi họ đến với bảo tàng để họ có sự chuẩn bị trước về những điều họ sẽ được học. Các bài viết trưng bày phải ngắn gọn, dễ hiểu và khuyến khích người đọc. bảo tàng phải tạo cho họ sự thuận lợi và tha hồ khi họ đến thăm bảo tồn …
Với đối tượng công chúng là thế hệ trẻ học đường, cùng với việc kiến lập diện tích văn hóa ăn nhập để học trò được dự hđ sáng tạo tại bảo tàng, thì sự kết hợp và kết liên chặt giữa các chương trình GD học sinh của các bảo tồn với ngành GD, đặc trưng là các sở GD, các trường, vững chắc sẽ giúp cho các chương trình giáo dục đạt công dụng cao hơn.
Ở các nước có ngành bảo tồn phát triển, đa số các bảo tồn đều có trọng điểm, phòng hoặc phòng ban chuyên trách hđ giáo dục. Các cán bộ GD có một vai trò rất quan yếu, họ là những người được tập huấn, có sự hiểu biết về bảo tồn và các sưu tập bảo tàng, có nhiệm vụ giúp công chúng - đặc biệt là con trẻ học và sử dụng bảo tồn. Họ càng ngày càng được tham gia hăng hái hơn vào quá trình công ty trưng bày, trực tiếp vào việc kiểu dáng ý tưởng, chủ đề, ND, các giải pháp trưng bày... tức thị các khâu quan yếu nhất của công tác công ty triển lãm hiện vật bảo tồn.
Vài nét về công tác giáo dục ở các bảo tồn Đất Việt
Ở Việt Nam, nhận thức về hđ giáo dục của bảo tàng hiện nay cũng đã có những chuyển biến đáng ghi nhận, đó kết thúc là tuyên truyền – quảng bá một chiều những nội dung được chuẩn bị trước của bảo tồn tới công chúng. định nghĩa “tuyên truyền” dần được thay thế bằng Khái niệm “giáo dục”, nghĩa là đổi mới cách tiếp cận để bảo tàng có thể có nhiều hoạt động mang tính GD nhiều và chất lượng cao hơn nhằm cuốn khách đến với mình và đóng góp nhiều hơn cho xã hội.
http://thietkebaotang.com/
Cùng với công đoạn tăng trưởng lịch sử, bảo tồn có một vai trò càng ngày càng lớn trong từng lớp, chức năng của bảo tàng luôn được bổ sung, cung cấp các nhu cầu tầng lớp. hiện tại, bảo tồn đa dạng về loại hình, thuộc tính, quy mô, hình thức công ty nhưng vẫn thực hiện các chức năng mang tính truyền thống và các chức năng mới. mặc dầu còn tồn tại một số quan điểm khác nhau, nhưng cơ bản các ý kiến đều thống nhất bảo tồn có các chức năng tầng lớp sau: chức năng nghiên cứu khoa học, chức năng giáo dục kỹ thuật, chức năng bảo tàng di sản văn hóa, chức năng tài liệu hóa khoa học, chức năng thông báo, chức năng giải trí và hưởng thụ văn hóa. Trong đó, nghiên cứu công nghệ và GD công nghệ là hai chức năng cơ bản thường được nhắc đến.
Đây là diện tích giúp học sinh trải nghiệm, ảnh hưởng, đàm đạo, bàn bạc, học tập, đoàn luyện các kỹ năng và biểu đạt sự sáng tạo của mình qua các hđ học mà chơi, chơi mà học theo hướng GD tích cực. Những hđ này gắn với ND trưng bày của mỗi bảo tồn và gần gũi với một số môn học tại nhà trường. ngoại giả, để tạo sân chơi bổ ích cho trẻ nít, các bảo tồn còn công ty những sự kiện mang tính tập thể với những trò chơi trí tuệ lôi cuốn sự tham gia hầu hết của các em thiếu nhi nhân dịp Tết Thiếu nhi 1/6, Tết Trung thu... chẳng thể không nói đến đến hình thức Câu lạc bộ “Em yêu lịch sử” và “Giờ học lịch sử tại bảo tồn” của bảo tồn Lịch sử quốc gia, mô hình này xây dựng thương hiệu từ năm 2007 và mau chóng trở thành sân chơi có ích, lý thú, thu hút học trò phổ biến trên địa bàn HN. hoạt động mang tính “liên quan”, lại được doanh nghiệp theo từng chuyên đề, Câu lạc bộ này đã trở thành điểm đến quyến rũ, tạo cho các em chủ động tìm hiểu vấn đề dựa vào sự gợi mở của thầy giáo từ những hiện vật di sản cụ thể sinh động. Điều này đã gây hứng học tập, phát huy tính hăng hái và sáng tạo của học sinh, củng cố và bổ trợ tri thức cho các giờ học nội khóa, tạo môi trường và không khí học tập mới trong môn Lịch sử ở trường phổ biến, giúp các em yêu mến, hứng, mê say tìm hiểu đối với môn Lịch sử ở trường học nói riêng và lịch sử dân tộc nói chung.
tuy nhiên, cho dù đã có những thay đổi hăng hái từ nhận thức cho đến hđ như đã nói ở trên (trừ số ít) thì nhìn chung các bảo tồn ở Đất Việt vẫn chưa thật sự cuộn được công chúng, đặc thù là thanh niên, trong đó sự thiếu hụt, trống vắng các chương trình GD công chúng tại bảo tồn là một trong những thách thức làm KM trị bảo tồn và vai trò của bảo tàng ở nước ta.
Từ chỗ là các sưu tập được cất giữ để điển tích vì giá trị tiền tệ của hiện vật, hoặc là những sưu tập hiện vật lạ được St vì tính quí hiếm, độc nhất, bảo tàng đã xây dựng thương hiệu, PT, theo nghĩa rộng nhất được hiểu là “cơ quan được ủy thác gìn giữ các tài sản của con người và vì ích lợi trong mai sau của loài người. Giá trị của nó là ở sự cung cấp xứng đáng cho đời sống tình cảm và tinh thần của loài người…”.(1)
Về căn bản các chương trình giáo dục của bảo tàng đều tạo theo chủ đề của các bộ sưu tập của bảo tàng, bên cạnh đó, cứ vào nhu cầu của công chúng, các hđ GD còn mở mang ra các lĩnh vực khác như: triết học, văn chương, bắt mắt, diễn kịch hoặc các nội dung có tính thực tiễn gắn với đời sống đương đại. Đến bảo tồn, trẻ nít được học vẽ, sáng tác truyện tranh, hoạt hình, chụp ảnh, quay phim và tự làm những phim ngắn; có thể đăng ký những lớp học làm làm vườn, làm đồ thủ công, nấu ăn, làm bánh ... Nhiều câu lạc bộ đã được xây dựng thương hiệu tại nhiều bảo tàng để phục vụ nhu cầu nghiên cứu, học tập, giao thiệp theo nhóm rất ý nghĩa.
bảo tàng ở sài gòn ở Huyện Tam Bình Với sự thay đổi về nhận thức từ chỗ bảo tàng lấy hiện vật làm trọng tâm sang lấy cộng đồng từng lớp làm trọng điểm, vai trò giáo dục trong bảo tồn càng ngày càng được quý trọng, liên quan mạnh mẽ, tích cực đến các hđ khác của bảo tồn. Nó được coi là cơ sở xác lập chiến lược hoạt động PT của mỗi bảo tồn, song song, cứ vào ưu thế, đặc điểm riêng biệt và chức năng của mỗi bảo tồn rõ ràng để nhiều hóa các loại hình hđ phục vụ nhu cầu chính đáng của công chúng.
Ngày nay, hđ truyền bá trí thức - giáo dục của bảo tàng chấm dứt là sự chuyển giao một chiều từ người GD (hướng dẫn, thuyết minh viên) sang người được GD (khách tham quan) mà là sự đàm đạo hai chiều, tương tác tác động lẫn nhau. Người ta không chỉ quan tâm đến việc bảo tàng “dạy” gì cho công chúng, mà quan yếu hơn là “công chúng học bằng cách trải nghiệm như thế nào”. Ở đây, công chúng là người học “chủ động” chứ chấm dứt là người nghe “thụ động” nữa. Công chúng được tiếp cận nhiều chiều để tự rút ra những trải nghiệm, tự đúc kết những bài học, những kiến thức mới cho mình chứ không hề chỉ một chiều.